Thursday, April 24, 2008

Visitation.

Bạn Gái Nhỏ To
Thursday, April 17, 2008

Dịp Tết nguyên đán vừa qua, tôi có gọi điện thoại chúc Tết một người bạn đã trên 70 và đã hơi lẩn thẩn. Ông bạn tôi không có nhà, cậu con trai trả lời rất lễ phép, cảm ơn tôi đã gọi chúc tết gia đình ông thân cậu. Nhân tiện, tôi nói vài lời mừng ông bạn tôi có con cháu chăm sóc ông ấy rất kỹ, khen ngợi cậu con trai tiếp điện thoại và nói thêm là nhà ông bạn tôi thật có phước. Cậu con trai chúc Tết lại tôi, đậm đà vui vẻ lắm. Phần tôi rất vui vì làm được một việc tử tế mà chẳng mất mát gì. Trước đó, ông bạn tôi từng cho biết là ông được con cháu đưa đi chơi khắp nơi như Hawaii, Yellowstone, Sea World hoặc du lịch bằng tàu (cruise) Chỗ nào xa thì có sẵn xe lăn để con cháu đẩy.
Một ông bạn khác của tôi thì hiện ở trong viện duỡng lão sau khi bị tai biến mạch máu não. Mấy lần vào thăm ông, tôi được nghe kể là ông Mỹ già phòng bên cạnh mỗi năm chỉ nhận được một tấm thiệp vào dịp lễ Giáng Sinh con gởi cho, kỳ dư chả thấy con cháu nào vào thăm nom. Trong khi đó, ông bạn tôi mỗi ngày đều có con tới lui: một người từ 10 giờ sáng tới 12 giờ trưa, đẩy xe lăn cho ông đi dạo quanh vườn, đem sách báo cho ông ấy đọc, lo cho ông ăn trưa, sau khi ông ấy lên giường nghỉ trưa mới về. Buổi chiều, một người con khác đi làm xong thì vào với ông từ 5 giờ rưỡi đến 7 giờ tối.
Tôi đề nghị người trẻ cộng đồng Việt nên noi gương con cháu hai ông bạn tôi và tích cực khen ngợi họ. Cũng nhờ bà góp ý để quý cụ cao niên của cộng đồng chúng ta đừng sợ vào nursing home, để con cháu đỡ vất vả chăm sóc ông bà, cha mẹ già yếu ở nhà.
Nguyễn văn Nam, West minster.
TRẢ LỜI:
Thưa ông Nam,
Chúng ta thường nghe mọi người trong cộng đồng nhắc nhở nhau cố gìn giữ văn hoá và truyền thống dân tộc. Có lẽ không ai biết cụ thể lời kêu gọi này diễn tiến ra sao, kết quả như thế nào trong cuộc sống lưu vong ở đây cho đến khi nghe nói hoặc chứng kiến những việc như ông kể trong lá thư gởi cho chúng tôi. Những thành viên trong hai cái tiểu gia đình đồng hương kể trên đã từng ngày, sống, cư xử với nhau bằng cảm xúc và suy nghĩ thể hiện nét văn hóa truyền thống bao đời của dân tộc: trẻ cậy cha, già cậy con. Trong từng thời điểm của cuộc đời mỗi người, cha mẹ và con cái lần lượt thay phiên nhận trách nhiệm làm điểm tựa vững chắc cho nhau. Mối giây ràng buộc ấy rất chặt chẽ, không gì lay chuyển được vì nó có một bắt đầu căn cơ và được bồi đắp liên tục qua năm tháng, không bỗng dưng mà nảy sinh, càng không do giáo điều mà có.
Cũng như ông, chúng tôi hết sức tán dương hành vi thảo kính đấng sinh thành của hai bạn trẻ ông nêu trong thư. Không những họ đuợc khen ngợi, xứng đáng với lời khen ngợi ấy, phần thưởng lớn lao hơn thế là họ có những giấc ngủ bình yên mỗi đêm, có tấm lòng nhân hậu như bông hoa thơm ngát hương, khiến họ cảm thấy hạnh phúc trong trái tim tràn ngập tình yêu thương vốn là tặng phẩm quý giá Thượng Đế ban cho loài người, để làm đẹp cuộc đời mà sự khốn khó chỉ có thể hóa giải bằng tình yêu thương ấy.
Về việc các cụ cao niên trong cộng đồng chúng ta, khi không còn tự chăm sóc, lo toan cho mình trong sinh hoạt hàng ngày và nếu gia đình ít người, cách giải quyết phải lẽ nhất là các cụ nên bằng lòng để con cháu đưa vào nhà duỡng lão. Ở đây, các cụ có bạn cùng cảnh ngộ để vui chơi bên nhau, có sự săn sóc chuyên môn của bác sĩ và điều dưỡng viên, có y công chuyên nghiệp lo vệ sinh phòng ốc. Con cái có thời giờ đi làm để lo gia đình nhỏ của họ, bớt vất vả thì sẽ ít bị căng thẳng để siêng năng lui tới thăm nom cha mẹ, tránh đuợc sứt mẻ tình cảm do mệt mỏi quá độ. Trường hợp nhà đông con cháu, có thể cắt đặt/phân công hợp lý, có sự đóng góp tài chánh đủ để nhờ thêm người ngoài, cách tốt nhất là giữ các cụ trong gia đình để các cụ được yên tâm hơn, đỡ buồn tủi. Nói tóm lại, mọi sự sắp xếp với thành tâm, thiện ý ở cả hai phía, sao cho hài hòa, là giải pháp nên chọn lựa.
Xin cảm ơn ông Nam đã chia sẻ những nhận xét tích cực trong vấn đề hết sức tế nhị này. Kính chúc an khang.

những khoảng lặng của vô cùng bóng tối
cho hai con mắt của tôi
cho hai con mắt của riêng tôi
còn trái tim không nằm trong hai con mắt
tất nhiên trái tim nằm ngoài ánh sáng và bóng tối
nên trái tim cũng nằm ngoài tội lỗi (Tran Nghi Hoang)

No comments: