Hỏi: Em đã trải qua một lần sang sông đắm đò, hậu quả để lại là một bé gái 5 tuổi hiện đang ở với em. Cách nay chừng 6 tháng, em quen với một người đàn ông khác. Tụi em có tìm hiểu nhau, thấy là khá hợp tính ý để có thể tiến xa hơn nữa. Dịp lễ Mother's Day vừa qua, em đem con về lại thành phố cũ để cháu thăm bà ngoại và em thăm lại mẹ. Về tới nơi, cháu nói là cháu muốn được gặp bố. Mẹ em hỏi ý kiến em. Tuy hơi bất ngờ nhưng vì thương con, vả lại em đang ở trong nhà mẹ mình, nghĩ cũng không có gì quan trọng nên em đồng ý chấp thuận cho cháu được gặp bố cháu. Khi chồng cũ của em đến thăm con vào lúc gần tối, hai cha con dẫn nhau đi chơi một lát rồi quay về. Thấy hai cha con quyến luyến nhau không nỡ rời nên mẹ em cảm động rồi buột miệng mời anh ấy nếu muốn thì có thể ở lại để có nhiều thời giờ hơn với con bé. Em không đồng ý nhưng vì mẹ em đã lỡ nói rồi nên em cũng không muốn làm trái lời bà. Tối hôm ấy, em ngủ với mẹ trong phòng của bà. Chừng khuya, anh bạn mới gọi điện thoại cho em, hỏi thăm. Em thiệt tình, kể hết tự sự. Trái với mọi suy nghĩ của em, anh la lên trong điện thoại bằng một ngôn ngữ phũ phàng: “Từ rày về sau, bà đừng gọi điện thoại cho tôi nữa nha!” rồi cúp máy. Em cố gọi lại để giải thích và phân trần nhưng anh tuyệt đối không trả lời điện thoại. Qua bữa sau, anh đổi số máy.
Trở về nhà, em ráng hết sức tìm cách gặp anh nhưng anh cương quyết tránh mặt. Em quá đau buồn vì thương nhớ anh, tự trách mình đã làm anh tức giận đến độ như vậy. Có lẽ vì anh thương em nên mới ghen tuông. Càng nghĩ, em càng khổ tâm và ân hận, không biết làm sao cho anh nguôi giận và hiểu được lòng em nay chỉ thực sự hướng về anh mà thôi, không còn chỗ nào cho quá khứ. Mong chị giúp em một lời khuyên. Bây giờ em chỉ biết khóc lóc một mình, không còn tâm trí để làm việc nữa. Rất mong tin chị và thương chúc chị luôn có sức khỏe.
Thanh Thảo
Trả lời:
Em đừng tự trách mình vì em thực sự không làm điều gì sai cả. Ðem con về thăm mẹ trong dịp lễ lớn toàn quốc, cho cháu gặp bà ngoại và, dù là em không dự trù lúc ra đi, cho con được gặp cha như bé muốn thình lình, em chỉ cư xử theo cái phải đạo của ông bà chúng ta. Người bạn mới của em, nếu không hài lòng về những việc em làm, là do không có tấm lòng rộng rãi từ trong bản chất, cũng không có sự hiểu biết để cảm thông, không có sự kiên nhẫn và công bằng để đối thoại trên những vấn đề cần giải quyết thấu đáo.
Một thiếu nữ khi tìm kiếm người bạn tình cho mình tương đối dễ dàng hơn và chỉ cần một “set” đơn các tiêu chuẩn nhắm tới. Người mẹ lỡ làng chọn lựa một đối tượng để chắp nối cần tới một “set” kép (tiêu chuẩn gấp đôi):
1. Người bạn đường sẽ đi bên cạnh bà thường không được thong dong mà phải phụ gánh vác các hành lý cồng kềnh từ chặng đường bà đã đi qua.
2. Người cha thay thế kẻ vắng mặt, cho con cái bà nương tựa.
Vai trò này đòi hỏi tình yêu chân thật, sự bao dung, nếu không thế, cuộc chắp nối sẽ có nhiều rủi ro tan vỡ.
Trong câu chuyện vừa xảy ra, em nên cảm ơn số phận đã sớm sủa cho em cơ hội để đo lường mức độ tình cảm người kia đối với em, em nên mạnh dạn nhìn vào sự thực và dứt mình ra khỏi các ảo tưởng đã có. Thông thường, người ta hay nhân danh tình yêu để cho phép sự ghen tuông quá độ, biện luận nó như một hệ quả do tình yêu. Ở đây, chị tôn trọng cảm xúc của người tình mới của em, không bàn cãi, không phê phán, chỉ nói với em rằng cảm xúc này, thể hiện qua phong cách phản ứng của anh ta, sẽ không đi đôi với vai trò em đang mong đợi nơi anh ấy trong những ngày tháng trước mặt.
Ca dao có câu “Ví dầu tình bậu muốn thôi, bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra...” Em không nên chờ cho tới lúc “cái xương bậu nát, cái da bậu mòn” mới chạy, sẽ tổn thương thêm nhiều và sẽ làm con em đau khổ lây.
Sau cùng, chị nhắc em, cái gì của mình là của mình, cái gì không phải của mình, có muốn níu giữ cũng không được. Ngay bây giờ, em hãy dành thời gian để chăm sóc con và tự chăm sóc mình, trau dồi các khả năng sẵn có, khám phá thêm những khả năng mới bên trong em, nỗ lực ổn định công ăn việc làm. Một khi em vững vàng, tự tin, biết rõ chân giá trị của mình, an nhiên tự tại, em sẽ thu hút người chung quanh và ở vị thế bình đẳng trong việc thiết lập tương quan với người khác (thay vì chạy theo và khóc lóc một cách tội nghiệp).
Con đường làm vợ rất nhiều gian nan. Em chưa lên đường mà giày đã có sạn, làm sao đi xa?
Chúc em sáng suốt, có nhiều nghị lực và biết thương thân mình.v
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment